Lịch sử: Bong bóng “The South Sea Company”, Vương Quốc Anh, 1720 – The Golden Newsletter Vietnam
Trích trong ấn phẩm đầu tư giữa chiến tranh & hỗn loạn kỳ 28 – đã phát hành tháng 11/2019 vừa qua (https://newslettervietnam.com/an-pham-dau-tu-gia-tri-28/)
Đặt mua ấn phẩm cũ: https://newslettervietnam.com/dat-mua-an-pham-dau-tu/

Chưa bao giờ chủ đề những bài học lịch sử (educative histories) về sự phi lí trí của đám đông, những bài học thất bại cay đắng trên thị trường tài chính lại không làm chúng tôi cảm thấy hào hứng để lao vào nghiên cứu, học hỏi và khắc cốt ghi tâm cả!

Từ bong bóng hoa Tulip – bong bóng đầu tiên khi thị trường tài chính vừa thai nghén ở Amsterdam, Hà Lan, cho đến 2 đợt bong bóng cổ phiếu nổi tiếng ở Anh & Pháp, rồi những bong bóng tài chính thời hiện đại nổ tung gây ảnh hưởng toàn cầu tại Hoa Kỳ, Nhật Bản, chúng tôi vẫn còn rất nhiều nhiệm vụ tường thuật, kể chuyện lịch sử về những đợt bong bóng thời hiện đại (kể từ 1900s trở về nay) cho quý độc giả trung thành chúng ta.

Chúng tôi nhớ rằng cách đây non 1 năm có một độc giả trẻ tuổi hỏi rằng liệu đối với một thị trường thuộc hạng “cận biên, kém phát triển, lừa lọc khắp chốn” như Việt Nam thì liệu có áp dụng được các kiến thức “sách vở” như ở Mỹ (https://newslettervietnam.com/discussion-topics/dau-tu-o-viet-nam-co-giong-nhu-dau-tu-o-my/), như trong câu trả lời ấy, chúng tôi tin rằng cho dù ở Mỹ, Âu Châu, Nhật Bản hay cả Việt Nam và nhiều thị trường khác, tâm lý tham lam/sợ hãi và sự phi lí trí của loài người vẫn luôn tồn tại – bất chấp màu da, sắc tộc, thể chế hay văn hóa ra sao đi chăng nữa. Vì vậy việc học những bài học lịch sử nầy sẽ áp dụng được vô cùng, giúp chúng ta có thể tránh được những khoản mất vốn vĩnh viễn mà tưởng chừng như “cực kì an toàn” vậy (!)

Không làm mất thời gian của độc giả hơn nữa, chúng tôi xin dành non 3 trang ấn phẩm quý giá hôm nay để dịch thuật tóm lược lại câu chuyện về một công ty thương mại được “bảo lãnh” bởi Chính phủ, với suất cổ tức sinh lời hứa hẹn tuyệt vời đến khó tin, gây xáo động hoạt động đầu cơ của cả một nền kinh tế Anh Quốc, và sụp đổ nhanh chóng sau đó như chính cách mà nó được sinh ra. Đó không đâu khác chính là bài học về bong bóng “The South Sea Company” nổi tiếng đến độ cả ngài Isaac Newton cũng phải lâm vào…

Tổng hợp, lược dịch và bình luận thêm từ quyển “Extraordinary Popular Delusions and The Madness of Crowds”, 1852 – chương “The South Sea Bubble” – của ngài Charles Mackay

I. Khởi nguồn của bong bóng (1711-1719)

Trùng hợp thay, cùng chủ đề chiến tranh hôm nay, và cùng giai đoạn với bong bóng Mississippi Company huyền thoại bên Pháp mà chúng tôi từng lược dịch lại vào đúng 1 năm trước (https://newslettervietnam.com/john-law-va-lich-su-bong-bong-mississippi-company/), The South Sea Company được thành lập giữa bối cảnh tình hình tài khóa của Anh Quốc đang thâm hụt nghiêm trọng do 2 cuộc đại chiến với Liên Minh Nga và Tây Ban Nha suốt những năm đầu thập niên 1700s-1710s.

Tháng 8/1710, Robert Harley (hình bên), công tước vùng Oxford, được giao nhiệm vụ làm Bộ trưởng Ngân khố Quốc gia (Chancellor of Exchequer) lúc bấy giờ. Ông được giao nhiệm vụ phải xử lý các khoản nợ vay và chi tiêu đang “quá sức tưởng tượng” của Hoàng gia. Sau các đợt kiểm toán, điều tra tốn nhiều công sức, họ nhận ra rằng Chính phủ Anh đang vay nợ ngoài công chúng (tương tự như Việt Nam, Chính phủ Anh lúc bấy giờ chủ yếu phát hành trái phiếu cho ngân hàng Bank of England và một ít ra ngoài thị trường) số tiền xấp xỉ 10 triệu bảng – “pound sterling”, tương ứng 1.7 tỷ USD điều chỉnh theo lạm phát.

Đến năm 1711, ngán ngẩm tình trạng độc quyền về tài chánh của Bank of England (BoE) – do Luật Anh Quốc lúc bấy giờ chỉ định đây là ngân hàng duy nhất được công nhận và thực hiện giao dịch tài chính với Chính phủ, Robert Harley và John Blunt (hình bên) – chủ tịch của công ty The Sword Blade Company, mới nghĩ ra một sáng kiến độc đáo và đề xuất lên Quốc hội để thành lập nên công ty thương mại The South Sea Company, tuy mang danh nghĩa để giao dịch mua bán hàng hóa, song thực chất hoạt động kinh doanh chính của nó là mua bán trái phiếu nợ của Chính phủ (!)

Theo đề xuất ấy, Harley & Blunt IPO công ty South Sea bằng cách huy động những chủ nợ của Chính phủ trôi nổi trên thị trường đổi lượng trái phiếu trị giá 10 triệu bảng của họ để lấy cổ phần của South Sea. Đổi lại, Chính phủ Anh sẽ trả mức lợi tức 6% như cổ tức cho cổ đông South Sea, và quan trọng hơn hết, giao lợi thế độc quyền thương mại với khu vực Nam Mỹ (phương Tây gọi là biển Nam, “South Seas”, do đó tên công ty được đặt như vậy) – lúc bấy giờ đang là thuộc địa của Tây Ban Nha và hứa hẹn rất nhiều tài nguyên khoáng sản quý như vàng, bạc, thuốc lá, lụa là, rượu, cá voi, hương liệu quý và thậm chí cả nô lệ (!)

Chính nhờ cả mức cổ tức đều đặn và triển vọng tăng trưởng hấp dẫn của thuộc địa Nam Mỹ, đợt hoán đổi cổ phần của South Sea Co. thành công vang dội – thậm chí được mệnh danh là “kiệt tác của công tước vùng Oxford”. Sáng kiến trên của Harley làm chúng tôi nhớ đến tài phiệt John Law của Pháp cùng thời, cũng vận dụng sự tinh ranh về tài chánh và mối quan hệ mật thiết với các quan chức Chính phủ để tư lợi.

Ngay cả với giai đoạn sớm sủa trong lịch sử nầy, quan niệm phi lí trí của công chúng về một quốc gia Peru, Chile đầy ắp vàng bạc, châu báu đến mức gần như “không bao giờ cạn kiệt” đã ăn sâu đến mức bất kỳ rủi ro tiềm ẩn nào cũng bị gạt bỏ (!) Trong số đó, họ quên rằng thuộc địa Nam Mỹ hiện đang được kiểm soát bởi vua Phillip V của Tây Ban Nha, vốn đang khá thù hằn với Anh Quốc. Vua Phillip V chưa bao giờ có bất kỳ ý định nào về việc thực hiện một tuyến thương mại tự do với South Sea hay bất cứ công ty nào của Anh Quốc cả. Thay vào đó, ông chỉ cho phép 1 chuyến tàu mua bán nô lệ (slaves trade) mỗi năm trong vòng 30 năm tới với South Sea Co. – một món lợi nhỏ và kém hấp dẫn đến kinh ngạc!

Ấy vậy mà niềm tin của công chúng vào công ty vẫn chưa bao giờ bị lung chuyển. Suốt từ năm 1711 đến 1716, cổ phiếu công ty vẫn ổn định và không hề bị bán tháo. Đến năm 1717, đích thân nhà vua George I của Hoàng gia Anh đã công bố rằng Chính phủ sẽ giảm nợ vay, đặc biệt thông qua hai tổ chức tiền tệ là Bank of England và South Sea Co. Nhờ vậy, thương hiệu và uy tín công ty ngày càng gia tăng theo giá cổ phiếu. Ngay sau đó không lâu, Quốc hội nước nầy đã ban hành 3 Đạo luật (Act) huy động vốn trái phiếu từ cả South Sea, BoE và General Fund. Theo đó, South Sea tiếp tục nắm giữ thêm 2 triệu pound nợ Chính phủ, tuy nhiên lãi suất đã giảm xuống 5%, thể hiện mức độ cạnh tranh đấu thầu ngày càng cao…

Cùng thời điểm đó, tại Pháp, cái tên John Law và sự thịnh hành của cổ phiếu Mississippi Company đã trở thành một hiện tượng Quốc gia, thu hút thậm chí cả những tài phiệt và những kẻ đầu cơ giàu có nhất của Châu Âu tham dự, khiến Robert Harley và John Blunt hoàn toàn nghĩ rằng họ cũng có thể làm một trò “Ponzi” tương tự tại chính nước Anh nầy.

Sự thất bại trong trò chơi mạo hiểm của Law đã được dự đoán trước bởi những đôi mắt tinh anh trong giới tài chánh, nhưng điều đó không đáng lo ngại gì với Harley & Blunt. Họ tin rằng họ có thể tránh được sai lầm dùng đòn bẩy quá mức của Law và có thể dùng uy tín của Chính phủ để kéo dài trò chơi nầy vĩnh viễn (!) Và như thế, chiếc bong bóng mang tên South Sea vốn đã phình to, nay lại tiếp được thúc đẩy đến mức đáng kinh ngạc chỉ trong vòng chưa đầy non 12 tháng sau đó…

II. Bong bóng phình to. Đỉnh điểm của sự “điên rồ” (01/1720 – 08/1720)

Đến ngày 22/01/1720, Hạ viện Anh đã tổ chức một cuộc họp để cân nhắc về đề xuất mua lại số nợ Chính phủ khổng lồ để nâng lượng trái phiếu công ty đang nắm giữ lên đến 31 triệu bảng – gấp gần 3 lần so với lượng trái phiếu công ty đang nắm, với lãi suất chỉ vỏn vẹn 5% vào năm đầu và 4% vào những năm tiếp theo; ngoài ra, Chính phủ Anh có quyền tất toán (redeem) khoản nợ trên sau 7 năm, tức năm 1727.

Hạ viện Anh, với sự góp mặt của rất nhiều chính trị gia có lợi ích thuộc Bank of England, đã hốt hoảng vì sợ mất lượt đấu thầu vào South Sea, đã đề nghị hoãn 5 ngày để cân nhắc thêm. Lúc bấy giờ, ban quản trị của South Sea Co. cũng lo lắng sẽ mất lượt đấu thầu, tiếp tục “offer” giảm thời hạn có thể tất toán khoản nợ cho Chính phủ còn 4 năm, tức 1724.

Sir Robert Walpole (hình bên), lúc bấy giờ là quản lý tài chánh chính cho ngân hàng Bank of England, đồng thời cũng là một chính trị gia trong Hạ viện, gần như là người duy nhất chống lại lời mời chào “quá tốt đến mức khó tin” nầy của South Sea!  Ông nói rằng “trò chơi đầu cơ mua bán cổ phiếu mà một nhóm người trong Chính phủ đang tạo ra sẽ làm lụi tàn nước Anh, hút đi những nhân tài trong các lĩnh vực sản xuất/thương mại quan trọng. Nó sẽ tạo ra một cái bẫy đầy nguy hiểm khiến họ lãng quên lợi nhuận từ những hoạt động cẩn trọng để chạy theo sự giàu có nhanh chóng trong tưởng tượng!”

Ấy vậy mà mọi nỗ lực của ông đều vô ích! Ông được coi như một gã tiên tri “vớ vẩn”, người mà miệng lưỡi chỉ toàn phun ra những lời cay độc. Bạn bè của ông thì cho rằng ông là một Cassandra thứ hai, một vị tiên tri đầy am hiểu nhưng chẳng bao giờ được lắng nghe cho đến khi bóng ma (doom) của thảm họa thực sự xuống đến từng ngôi nhà của những kẻ bất cẩn!

Đạo luật được cân nhắc và soạn thảo kĩ càng suốt 2 tháng sau khi lời mời của South Sea đưa ra, song con hẻm giao dịch chứng khoán – “The Exchange Alley” – chưa gì đã vỡ òa trong sự hưng phấn! Cổ phiếu South Sea một ngày trước khi đề xuất mua lại nợ Chính phủ đang được giao dịch ở mức £130, ngày hôm sau đã tăng hơn 150% lên £300, và thậm chí còn tiếp tục tăng nhiều ngày sau đó khi đạo luật đang được xem xét (!) Đến tháng 03/1720, Đạo luật chính thức được thông qua bởi Hạ viện với số phiếu thuận là 172 trên 56 phiếu chống – bất chấp sự phản đối của nhiều chính trị gia về sự bất công và lợi ích nhóm trong Chính phủ.

Lúc bấy giờ, có lẽ như toàn bộ Anh quốc trở thành vương quốc của những kẻ đầu cơ chứng khoán (stock jobbers)! Exchange Alley mỗi ngày một đông hơn bởi những đám đông mua bán cổ phiếu, thị trấn Cornhill gần đó cũng kẹt trong biển người đến mức không xe ngựa nào qua nổi (!)

Ngày 12/04/1720, khi ban điều hành South Sea Co. mở sổ quản lý cổ đông của họ ra, họ thấy rằng lượng đăng ký mua trong đợt phát hành mới đã đạt đến 1 triệu cổ phiếu, tại mức giá £300 trên giá gốc £100. Với cổ tức mà chính phủ Anh chi trả chỉ 4% trên khoản nợ độ 30 triệu bảng, cộng với món lợi nhỏ vỏn vẹn từ việc mua bán nô lệ với Nam Mỹ, mức định giá mà đám đông “điên rồ” đang trả đã lên đến hơn 200-300 lần P/E, và nó chưa dừng lại ở đó…

Để tăng mức giá cổ phiếu lên cao hơn (ban điều hành South Sea và các quan chức Chính phủ đã nắm sẵn một lượng cổ phiếu khổng lồ), họ ra một Nghị quyết bất thường, qua đó sẽ nâng lượng cổ tức cho mỗi cổ đông đăng kí mua mới lên 10% trên giá gốc £100 – dù không ai biết rằng nguồn lợi nhuận để trả cho phần cổ tức tăng thêm ấy đến từ đâu. Và đám đông tiếp tục sợ mất cơ hội (FOMO) hơn nữa, trong vòng vài giờ sau, ban quản trị mở sổ ra, lượt đăng kí tăng thêm 1 triệu cổ phiếu nữa, tại mức giá 400 bảng, một mức sinh lời hàng chục triệu pound mà họ tự tạo ra trong vòng vài giờ đồng hồ (!)

Trong bối cảnh điên rồ ấy, hàng loạt các công ty cổ phần được lập ra như một phong trào ở khắp mọi nơi! Sau nầy chúng được mệnh danh là “những quả bong bóng” (bubbles), tên gọi đúng nhất cho bản chất đầy trí tưởng tượng mà chúng được tạo nên. Mỗi đêm người ta nghĩ ra những trò huy động vốn mới, còn mỗi ngày thì có một vài công ty mới được lập ra. Trong số đó, đôi khi vẫn có những ý tưởng khả thi, song được hình thành sai thời điểm với sai mục đích. Những kẻ lập công ty chẳng qua chỉ để tăng giá cổ phiếu và lấy tiền từ những kẻ khờ dại. Những chủ công ty chỉ đợi IPO nhanh để được bán ra ngay khi có cơ hội, và ngày hôm sau nhiều khi họ đã “cao chạy xa bay”…

Dưới đây là một số ví dụ về những công ty được hình thành nên từ những ý tưởng (schemes) nghe rất hay, và đôi khi cũng rất “buồn cười”:

– Công ty chuyên mua bán nước sạch cho thị trấn

– Công ty chuyên giao dịch tóc

– Công ty bảo hiểm và đảm bảo tương lai cho con trẻ

– Công ty sáng tạo ra bánh xe có thể quay vĩnh cửu

– Công ty trả tiền hưu trí cho góa phụ

– Công ty chuyên làm vườn cho hộ dân

Và hài hước nhất trong số đó, thứ mà không thể tin được có người bị lừa, chính là: “Công ty đang thực hiện một nhiệm vụ với lợi thế rất lớn – mà không ai biết đó là gì” (!!)

Tên thiên tài nghĩ ra cái tên rất “kêu” và “gây tò mò” nầy, đã hứa hẹn mọi người hãy đặt cọc 2 bảng vào buổi sáng để có được 100 bảng cổ phiếu công ty vài ngày sau đó. Chỉ cần đến 3 giờ chiều cùng hôm khi mở sổ, hắn vô cùng ngạc nhiên khi nhận được đến hơn 1,000 lượt đăng kí, và với £2,000 “từ trên trời rơi xuống” (450 nghìn USD hôm nay), hắn đã biệt tăm mà không còn ai nghe đến kể từ đó nữa…

Hoàn cảnh nầy làm chúng tôi nhớ đến bộ checklist của ngài Graham về một thị trường bong bóng, nơi mà “quá nhiều công ty chất lượng kém được IPO/niêm yết mới trên sàn”(https://newslettervietnam.com/discussion-topics/hoi-ve-check-list-xac-dinh-thi-truong-bong-bong/), quả thực ngài Graham đã có một quan sát rất đúng qua nhiều thập kỷ trải nghiệm những đợt bong bóng – thứ luôn áp dụng được ở bất cứ thời kỳ, quốc gia hay nền văn hóa nào…

III. Bong bóng vỡ tan và những “tội đồ”, thứ đã được dự báo trước

Đến ngày 20/05/1720, cổ phiếu South Sea Co. tiếp tục tăng lên £500, với hai phần ba khoản nợ Chính phủ được giao cho công ty giao dịch. Sau đó ngày 28th nó tiếp tục tăng lên £550, và chỉ 4 ngày sau đó, cổ phiếu tăng một đợt cực mạnh lên £800 (!) Và tại thời điểm đó, những người trong cuộc hiểu rằng cổ phiếu khó mà tăng hơn được nữa với mức định giá “điên rồ” như vậy, và nhiều người trong đó muốn bán tháo ra, hiện thực hóa lợi nhuận.

Nhà vua và các vị thê thiếp của ông đã bán lại cổ phiếu cho chính công ty South Sea như hình thức mua lại cổ phiếu quỹ (treasury shares). Chính ban lãnh đạo công ty như John Blunt cũng nhanh chóng chốt lời cổ phiếu trong âm thầm, một trong những lá cờ đỏ đầu tiên mà không nhiều thành phần tham gia thị trường để ý tới…

Đến ngày 03/06/1720, cổ phiếu có dấu hiệu chững lại, song ban lãnh đạo lại dùng tiền huy động được từ công chúng để mua mạnh – thuật “lấy mỡ nó rán nó”, thao túng giá cổ phiếu, gầy lại niềm tin ở những cá nhân ngây thơ (thứ cũng khá quen thuộc với TTCK Việt Nam chúng ta). Diệu kỳ thay, đến tháng 08/1720, cổ phiếu South Sea tiếp tục leo lên đỉnh cao gần 1,000 bảng Anh, với mức sinh lợi lên đến gần 1,000% (hình dưới).

Đến bây giờ, các vị quan chức điều hành kinh tế và chính khách không thuộc bè phái của Harley & Blunt đang rất bất mãn với tình trạng thao túng quá lộ liễu của South Sea, họ cáo buộc ban quản trị công ty đã bán cổ phần của mình ra và dùng tiền của cổ đông tín thác để mua lại một cách đầy gian lận. Và bong bóng cổ phiếu của South Sea Co. bắt đầu vỡ tan kể từ đây.

Như một hiệu ứng domino đã được chờ sẵn, các “con bạc” vay nợ margin để mua lại cổ phiếu South Sea với vốn chủ mỏng manh đã phải bán tháo để chạy nợ. Mặc cho công ty thực hiện nhiều cuộc họp để vực dậy niềm tin, mỗi ngày cổ phiếu đều giảm, £640, rồi £540, đến cuối tháng 09/1720 nó chỉ còn vỏn vẹn £400. Quả bong bóng tương tự ở hai TTCK của Amsterdam và Paris với Mississippi Co. cũng vỡ tung, bóng ma khủng hoảng đã thực sự kéo đến mà không thể ngăn cản được nữa!

Đến cuối tháng 09/1720, cổ phiếu giảm còn non £150, hàng loạt nhà băng nhỏ và các tiệm kim hoàn phá sản vì cho vay thế chấp cổ phiếu South Sea (trong đó có cả ngài vật lý học nổi tiếng thế giới Isaac Newton đã mất non £20,000 – tương ứng 4.5 triệu USD ngày nay: https://vietstock.vn/2018/10/cau-chuyen-ve-ngai-isaac-newton-va-co-phieu-south-sea-co-3355-632503.htm) Theo quyết định của Chính phủ, Bank of England ra đề xuất mua lại một phần trái phiếu mà South Sea đang nắm giữ, song niềm tin của công chúng vẫn không được hồi phục. Cổ phiếu giảm còn £135.

Tháng 12/1720, đám đông cuồng nộ kéo đến tòa nhà nghị trường Quốc hội, đòi treo cổ rồi thả trôi sông ban điều hành South Sea, dẫn đến một cuộc điều tra làm lộ diện những “tội đồ” và sự tham nhũng khủng khiếp của Hoàng gia. Robert Walpole, nhà tiên tri “bị thất sủng” trước đó, đã trở thành một thế lực mới trong chính trường. Ông cho ra ánh sáng những điểm tối trong sổ sách của South Sea, với việc rút tiền công ty để thao túng giá cổ phiếu, sau đó dùng chính thứ cổ phiếu đó để “chạy chọt” các quan chức của ban điều hành. John Blunt, Robert Harley, Lord Janssen, Craggs, Earl of Sunderland bị buộc tội và chỉ được giữ 5% số lợi nhuận từ cổ phiếu. Cổ phiếu South Sea sau đó được mua lại phần lớn bởi Bank of England và East India Company.

Tuy mất uy tín, những tội đồ ấy vẫn giữ được mạng sống và phần lớn của cải “chìm” của mình. Robert Walpole đã làm dịu lòng công chúng, song đồng thời cũng giữ mặt cho đức vua George I – người đã “ngó lơ” và hưởng lợi từ mọi chuyện, cũng như giữ lại mạng sống cho những kẻ đáng nhẽ ra phải “thả cho trôi sông” vậy…

IV. Kết luận

Câu chuyện lịch sử li kì, và bi hài qua lời kể của ngài Charles Mackay kết thúc ở đó, đọng lại cho chúng ta nhiều bài học kinh nghiệm sâu lắng:

(1) Bong bóng và những chương trình lừa đảo (fraudulent schemes) có thể kéo dài rất lâu, như trường hợp của South Sea là tận hơn 10 năm cho đến khi khủng hoảng thực sự đến và họ không thể thao túng được nữa!

(2) Bộ checklist về TT bong bóng của ngài Graham, đã và sẽ luôn đúng trong mọi thời kỳ, đặc biệt là dấu hiệu của quá nhiều cty kém chất lượng, lừa đảo IPO/niêm yết mới trong sự hào hứng của mọi thành phần trong xã hội.

(3) Trong đầu tư, trí thông minh IQ không quan trọng bằng sự kỷ luật kiểm soát cảm xúc. Như Newton, ông đã lướt sóng cổ phiếu South Sea thành công – khá giống kỳ vọng của nhiều NĐT cá nhân Việt Nam hiện nay khi tham gia vào các trò đầu cơ tiêu biểu – song cũng không thể kìm lòng mình khi nhìn nó tiếp tục tăng cao hơn và bạn bè ông ngày càng giàu có lên một cách nhanh chóng. Ông lao vào lần 2 và tiêu tán toàn bộ gia sản cả đời của mình.

Một nhà đầu tư giá trị đích thực sẽ kiên trì mãi mãi! Khi anh ta thấy một hiện tượng bị thao túng, bị định giá sai đến nực cười: anh ta sẽ tránh xa, anh ta sẽ chờ, anh ta sẽ thề trung thành với nguyên tắc kỷ luật của mình. Để khi con thủy triều rút đi nhanh chóng như cách nó lập nên, anh ta sẽ tìm trong đống hoang tàn ấy những kho báu nằm che lấp, nơi mà những “kẻ không mặc quần” đã để lại một cách cay đắng…

 Saigon, đăng lại ngày 30.01.2021, bởi S.A.F.E team – TGN

TGN_S.A.F.E Team

Đội biên tập S.A.F.E

View all posts

Add comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Đặt mua ấn phẩm

error: Content is protected !!